
Mình đã ngồi kèm con học toán đến mức cả hai đều khóc
Tối nào cũng vậy – bắt đầu bằng hy vọng, kết thúc bằng la hét. Mình tưởng mình đang giúp con, hóa ra mình đang làm cả nhà thêm mệt. Đây là cách mình thay đổi.
8 giờ tối. Mình vừa dọn xong bát đĩa, ngồi xuống cạnh con, mở vở toán ra. "Nào, 7 cộng 5 bằng mấy?" Con im lặng. Mình hỏi lại. Con vẫn im. Mình bắt đầu nóng. 30 phút sau, con khóc. Mình cũng muốn khóc.
Buổi tối nào cũng giống buổi tối nào
Mình bắt đầu với ý định tốt. Hôm nay sẽ kiên nhẫn hơn. Hôm nay sẽ không la. Hôm nay sẽ khác.
Nhưng rồi con ngồi đó, nhìn vào bài toán như nhìn vào tờ giấy trắng. Mình hỏi, con không trả lời. Mình giải thích, con gật đầu nhưng 5 phút sau vẫn sai y chang. Mình thở dài, con cúi đầu. Rồi giọng mình cao dần. Rồi mình thấy mắt con đỏ.
Kết thúc buổi học, con vào phòng. Mình ngồi một mình ở bàn, tự hỏi: mình đang làm cái quái gì vậy?
Mình không phải người duy nhất
Nói chuyện với mấy phụ huynh khác, mình mới biết nhà nào cũng vậy. Có nhà bố kèm, có nhà mẹ kèm, có nhà cả hai thay phiên – nhưng kết quả đều giống: mệt, căng, và cảm giác tội lỗi.
Tội lỗi vì đã la con. Tội lỗi vì không kiên nhẫn được. Tội lỗi vì lẽ ra phải là thời gian gia đình vui vẻ, nhưng lại biến thành "trận chiến" mỗi tối.
Nếu bạn cũng đang trải qua điều này, mình muốn nói: bạn không phải phụ huynh tệ. Bạn chỉ đang cố làm một việc rất khó – mà chẳng ai dạy mình cách làm cả.
Mình nghĩ lại, và thấy vài điều
Thứ nhất: Cả hai đều mệt.
Mình đi làm cả ngày, về còn phải nấu cơm, dọn dẹp. Con ở trường cả ngày, về còn phải làm bài. Buổi tối là lúc ai cũng kiệt sức. Học lúc đó, dễ gì hiệu quả.
Thứ hai: Mình không biết cách dạy.
Mình biết làm toán, nhưng không biết cách giải thích cho một đứa trẻ 7 tuổi. Mình hay nói "Bài này dễ mà" – mà với con, nó không dễ chút nào. Câu đó vô tình làm con thêm áp lực.
Thứ ba: Con cư xử khác khi học với bố mẹ.
Ở lớp con làm bài bình thường. Về nhà, ngồi với mình, con đơ ra. Có lẽ vì ỷ lại – biết mẹ sẽ chỉ. Hoặc vì áp lực – sợ làm sai mẹ buồn.
Cái giá của việc ép mình làm giáo viên
Mình nhận ra, những tối kèm con học đang phá hỏng nhiều thứ:
- •Con bắt đầu sợ môn toán – không phải vì toán khó, mà vì giờ học toán = giờ bị mắng
- •Mình và con xa cách hơn – thay vì trò chuyện, hai mẹ con chỉ nói chuyện bài vở
- •Mình kiệt sức – tối nào cũng căng thẳng, đi ngủ mà lòng nặng trĩu
- •Con mất tự tin – vì cứ bị sửa, bị nhắc, bị thở dài hoài
Mình quyết định thay đổi
Một hôm, mình nói với con: "Từ nay mẹ không ngồi kèm con nữa. Con tự làm bài. Cần gì con hỏi."
Ban đầu mình lo. Không kèm thì con có tự làm không? Có hiểu bài không? Có bị điểm kém không?
Nhưng mình cho con thử một ứng dụng học toán – để con tự học theo hướng dẫn, không cần mình ngồi cạnh. Mình chỉ xem tiến độ mỗi ngày, hỏi con "Hôm nay học vui không?" thay vì "Con làm được mấy bài?"
Vài tuần sau, mình thấy con thoải mái hơn. Không còn căng thẳng mỗi tối. Mình cũng đỡ mệt. Và quan trọng nhất – hai mẹ con có thời gian nói chuyện bình thường, không phải lúc nào cũng về bài vở.
Mình không nói cách này đúng với tất cả
Mỗi gia đình một hoàn cảnh. Có phụ huynh kèm con rất ổn, con tiếp thu tốt, cả hai đều vui. Nếu vậy thì tiếp tục thôi.
Nhưng nếu bạn cũng đang mệt như mình trước đây – đang ngồi kèm con mà thấy căng thẳng, thấy giận, thấy hối hận sau mỗi tối – thì có lẽ đã đến lúc thử cách khác.
Một số gia đình dùng các ứng dụng như Sorokid để con tự học. Con học theo hướng dẫn, sai thì thử lại, không ai la. Phụ huynh xem tiến độ từ xa. Buổi tối dành để chơi với con, thay vì "chiến đấu" với bài toán.
Mình đã mất gần một năm mới chịu thừa nhận: mình không phải giáo viên, và mình không cần phải là. Vai trò của mình là yêu con, động viên con – không phải ngồi sửa từng bài, la từng lỗi.
Nếu bạn cũng đang mệt vì kèm con mỗi tối, thử để con tự học một thời gian xem. Sorokid cho dùng thử miễn phí.
Thử ngay