
Mình dở toán từ nhỏ – sợ con giống mình nên lo quá
Hồi nhỏ mình sợ toán kinh khủng. Giờ mình lo con sẽ "di truyền" nỗi sợ đó.
Hồi cấp 2, mình sợ toán đến mức mơ thấy ác mộng trước ngày thi. Mình nhớ rõ cảm giác tay run khi cầm bài kiểm tra, đầu óc trống rỗng khi nhìn đề toán. Giờ con mình vào lớp 1, và mình lo: "Lỡ con giống mình thì sao?" Bài viết này chia sẻ hành trình mình đã cắt đứt "vòng lặp sợ toán" như thế nào.
Ký ức về nỗi sợ toán của mình
Mình vẫn nhớ như in: lớp 8, bài kiểm tra hình học. Đề phát ra, mình nhìn mà đầu óc trống rỗng. Tay run, mồ hôi lạnh. Xung quanh bạn bè cắm cúi làm, còn mình ngồi đó, cảm giác như bị tách khỏi thế giới.
Đêm trước ngày thi, mình hay mơ thấy ác mộng: ngồi trong phòng thi, không biết làm gì, thời gian hết mà bài vẫn trắng. Mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm.
Nỗi sợ đó theo mình đến tận bây giờ. Mỗi khi nhìn thấy con số, công thức, mình vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Và điều mình lo nhất: con mình sẽ "thừa hưởng" nỗi sợ đó.
Nếu bạn cũng từng sợ toán và đang lo con sẽ giống mình – bạn không một mình. Rất nhiều phụ huynh có cùng nỗi lo này.
Sợ toán có di truyền không? – Sự thật khoa học
Mình đã tìm hiểu rất nhiều về vấn đề này. Và đây là những gì mình học được:
Sợ toán KHÔNG di truyền qua gene
Không có gene "dở toán" hay gene "sợ toán". Con không "sinh ra" để dở toán vì mẹ dở toán. Khả năng toán học phụ thuộc vào nhiều yếu tố: môi trường học tập, phương pháp giảng dạy, thái độ với việc học – không phải gene.
Nhưng THÁI ĐỘ có thể "di truyền"
Đây là phần mình lo nhất. Nghiên cứu cho thấy: trẻ em có thể "học" thái độ với toán từ bố mẹ. Nếu bố mẹ thể hiện lo lắng, căng thẳng khi nói về toán, con sẽ vô thức cảm nhận và "copy" thái độ đó.
Ví dụ: Mỗi khi con hỏi bài toán, nếu mình thở dài, nhăn mặt, nói "Bài này khó quá" – con sẽ nghĩ toán là thứ đáng sợ, đáng lo lắng.
Tin tốt: Bạn dở toán không có nghĩa con sẽ dở. Tin cần lưu ý: Nếu bạn thể hiện sự sợ hãi với toán, con có thể học theo thái độ đó.
"Vòng lặp sợ toán" là gì?
Mình gọi đây là "vòng lặp sợ toán" – khi nỗi sợ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác:
- •Bố/mẹ sợ toán → thể hiện lo lắng khi con hỏi bài
- •Con cảm nhận lo lắng → nghĩ toán là thứ đáng sợ
- •Con bắt đầu sợ toán → học kém hơn vì lo lắng
- •Con lớn lên, có con → lại truyền nỗi sợ cho thế hệ tiếp
Mình quyết tâm: phải cắt đứt vòng lặp này. Con mình sẽ không lớn lên với nỗi sợ toán như mình.
5 điều mình làm để cắt đứt vòng lặp
1. Không bao giờ nói "Mẹ dở toán" trước mặt con
Dù sự thật là mình dở toán, mình không bao giờ nói điều đó trước mặt con. Vì sao? Vì con có thể dùng đó làm "lý do" để bào chữa: "Mẹ cũng dở toán, con giống mẹ thôi."
Thay vào đó, mình nói: "Toán cần luyện tập nhiều. Ai chăm chỉ luyện cũng sẽ giỏi hơn."
2. Để app dạy con thay vì tự dạy
Mình biết nếu mình ngồi dạy con toán, con sẽ thấy sự căng thẳng của mình. Mình sẽ lúng túng, sẽ lo lắng – và con sẽ cảm nhận được.
Giải pháp: để Sorokid dạy thay mình. Con học với app, mình chỉ ở gần động viên. Con không thấy mình căng thẳng vì mình không phải giải thích bài toán.
3. Khen nỗ lực, không chỉ khen kết quả
Dù con làm đúng hay sai, mình đều khen nỗ lực. "Con cố gắng làm xong bài, mẹ thấy con kiên nhẫn lắm!" thay vì "Con giỏi quá, con làm đúng hết!"
Vì sao? Vì nếu chỉ khen khi đúng, con sẽ sợ sai. Sợ sai = sợ toán.
4. Tạo trải nghiệm vui với toán
Mình cố gắng để toán xuất hiện trong cuộc sống một cách vui vẻ:
- •Đi siêu thị: "Con giúp mẹ tính xem mua 3 hộp sữa, mỗi hộp 15.000 đồng, hết bao nhiêu?"
- •Chơi board game có số: Uno, cờ cá ngựa, Monopoly
- •Đố vui: "Mẹ có 10 kẹo, cho con 3, mẹ còn mấy?"
- •Xem video toán vui trên YouTube
5. Giấu cảm xúc tiêu cực về toán
Khi con hỏi bài toán mình không biết, thay vì thở dài "Bài này khó quá", mình nói: "Để mẹ con mình cùng tìm hiểu nhé!" rồi để app hoặc Google giải thích.
Mình không nói dối con (con sẽ biết mình không giỏi toán khi lớn hơn), nhưng mình không để cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng đến con trong giai đoạn quan trọng này.
Kết quả sau 1 năm
Con mình giờ lớp 2. Và điều mình vui nhất: con không sợ toán.
- •Con không giỏi nhất lớp – và điều đó hoàn toàn ổn
- •Con tự tin làm bài – không run, không lo lắng trước giờ kiểm tra
- •Con nói "Con thích học toán" – điều mình chưa bao giờ nói được hồi nhỏ
- •Con dám hỏi khi không hiểu – không sợ bị chê dốt
- •Con coi sai là bình thường – "Sai thì làm lại thôi mẹ"
Mình nhẹ nhõm. Vòng lặp sợ toán dừng ở thế hệ mình. Con mình sẽ không lớn lên với nỗi sợ đó.
Bạn không thể thay đổi quá khứ của mình. Nhưng bạn có thể tạo trải nghiệm khác cho con. Nỗi sợ toán không cần phải di truyền sang thế hệ tiếp theo.
Lời khuyên cho phụ huynh cùng hoàn cảnh
Nếu bạn cũng từng sợ toán và đang lo cho con, đây là những điều mình muốn chia sẻ:
- •Bạn dở toán không có nghĩa con sẽ dở – Đừng tự đặt giới hạn cho con
- •Giấu nỗi sợ của bạn – Ít nhất cho đến khi con đủ lớn để hiểu
- •Dùng công cụ hỗ trợ – App, video, gia sư – để bạn không phải trực tiếp dạy
- •Khen nỗ lực, không chỉ kết quả – Để con không sợ sai
- •Tạo trải nghiệm vui – Toán trong cuộc sống, trong trò chơi
- •Kiên nhẫn – Thay đổi thái độ cần thời gian, cả với bạn và con
Kết luận: Bạn có quyền lực lớn hơn gene
Gene không quyết định con bạn có giỏi toán hay không. Môi trường, thái độ, cách bạn phản ứng với toán – những thứ này mới quan trọng. Và những thứ này bạn có thể kiểm soát.
Mình không giỏi toán. Mình vẫn sợ toán (một chút). Nhưng con mình không cần phải sống với nỗi sợ đó. Và con bạn cũng vậy.
Sorokid dạy con toán thay bạn. Bạn chỉ cần động viên con.
Tìm hiểu thêm