
Mình dốt toán từ nhỏ – giờ làm sao kèm con?
Mình đã lo lắng rất nhiều vì bản thân không giỏi toán. Nhưng rồi mình nhận ra: con không cần mình giỏi – con cần mình quan tâm và đồng hành.
Hồi đi học mình ghét toán. Điểm toán lúc nào cũng lẹt đẹt. Giờ con lớp 2 rồi, mỗi lần con hỏi bài là mình run. Không phải sợ bài khó – mà sợ con biết mình không biết làm.
Cái sợ của người lớn
Mình hay nghĩ: "Mình dốt toán, lỡ dạy con sai thì sao?" Hoặc "Toán bây giờ khác xưa, mình không theo kịp." Hoặc tệ hơn: "Lỡ con giống mình, cũng dốt toán thì sao?"
Những suy nghĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu. Có hôm con hỏi một bài lớp 3, mình nhìn không hiểu đề, phải Google. Lúc đó mình thấy mình thật tệ.
Nhưng rồi mình nghĩ lại...
Con có cần mình giải bài hộ không? Thật ra không. Nếu mình giải hộ, con cũng chả học được gì.
Con cần gì ở mình? Cần mình ngồi cạnh, động viên, nói "Không sao, con thử lại xem." Cần mình hỏi "Hôm nay con học có gì khó không?" Cần mình khen khi con cố gắng, dù kết quả chưa đúng.
Những thứ đó không cần mình giỏi toán.
Nếu bạn cũng đang lo vì không giỏi toán, mình hiểu. Nhưng tin mình đi: con cần một phụ huynh quan tâm, không cần một phụ huynh giỏi toán. Hai thứ đó khác nhau.
Mình làm gì khi con hỏi bài?
Trước đây: Cố giải thích, giải sai, con càng rối, mình càng nóng.
Bây giờ: Mình nói thật: "Bài này mẹ cũng không chắc, để mình cùng tìm cách nhé." Rồi mình Google, hoặc xem video, hoặc để sáng hôm sau con hỏi cô.
Con không cười mình. Con còn thích vì được "học cùng mẹ" thay vì "bị mẹ dạy."
Những việc mình làm được (không cần giỏi toán)
- •Tạo thói quen: Con học cùng giờ mỗi ngày, có góc học tập riêng
- •Động viên khi con nản: "Con cố gắng rồi, mai mình thử lại"
- •Khen sự cố gắng: Không chỉ khen khi đúng, mà khen cả khi con chịu ngồi vào bàn
- •Tìm công cụ hỗ trợ: Ứng dụng, video, sách – để chúng "dạy" thay mình
- •Không truyền nỗi sợ: Cố gắng không nói "Mẹ cũng dốt toán" trước mặt con
Mình cho con dùng ứng dụng
Mình tìm được một ứng dụng tên Sorokid. Nó hướng dẫn con từng bước, mình không cần hiểu cũng được. Con tự học, sai thì thử lại, đúng thì được điểm.
Mình chỉ cần mở app xem con học đến đâu, rồi tối về hỏi: "Hôm nay con học bài gì?" Con kể, mình gật đầu – dù đôi khi mình không hiểu hết.
Nhưng không sao. Quan trọng là con thấy mình quan tâm.
Điều mình học được
Phụ huynh không cần thành giáo viên của con. Đã có trường, có thầy cô, có ứng dụng lo việc "dạy." Việc của mình là:
- •Tạo môi trường để con học
- •Động viên khi con gặp khó
- •Không la mắng khi con sai
- •Tìm công cụ phù hợp nếu mình không tự dạy được
Mình vẫn dốt toán. Nhưng mình đang là phụ huynh "đủ tốt" – và thế là được rồi.
Bạn không cần giỏi toán mới có thể giúp con. Bạn chỉ cần ở đây, quan tâm, và biết tìm đúng nguồn hỗ trợ. Điều đó đã là rất nhiều.
Nếu bạn cũng không tự tin kèm con toán, thử để con học với Sorokid. Con tự học theo hướng dẫn, bạn chỉ cần động viên.
Thử miễn phí