Bố châu Á trực tiếp dạy con học toán tại nhà
Phụ huynh kèm con học toán

Mình đã cố làm giáo viên của con – và đây là bài học

Mình từng nghĩ: con mình thì mình phải dạy. Nhưng sau nhiều tháng căng thẳng, mình nhận ra: không nhất thiết phải vậy.

12 phút đọc

"Con mình thì mình dạy." Mình nghĩ vậy từ khi con vào lớp 1. Nên mình ngồi kèm mỗi tối, cố giảng giải, cố sửa bài. Gần một năm sau, mình nhận ra: mình đã sai. Bài viết này chia sẻ hành trình mình từ một "giáo viên tại gia" căng thẳng trở thành một phụ huynh đồng hành nhẹ nhàng – và tại sao đó là quyết định đúng đắn nhất.

Câu chuyện của mình: Khi tình yêu biến thành áp lực

Con mình vào lớp 1, mình háo hức lắm. Mình mua đủ loại sách, vở, bút màu. Mỗi tối sau bữa cơm, mình ngồi cạnh con, cầm tay chỉ từng bài. Mình nghĩ đây là cách thể hiện tình yêu với con.

Tháng đầu còn vui. Tháng thứ hai bắt đầu có tiếng thở dài. Tháng thứ ba, mình bắt đầu gắt gỏng: "Sao con không tập trung?", "Bài này mẹ giảng mấy lần rồi!", "Con có nghe mẹ nói không?"

Đến tháng thứ sáu, mỗi buổi học kết thúc bằng nước mắt – của con và cả của mình. Con bắt đầu tìm cách trốn: "Con đau bụng", "Con buồn ngủ", "Con muốn đi vệ sinh". Mình biết con không muốn học với mình nữa.

💛

Nếu bạn đang đọc và thấy giống mình – bạn không một mình. Theo khảo sát năm 2023, 67% phụ huynh Việt Nam thừa nhận việc kèm con học gây căng thẳng cho cả gia đình.

Mình không phải giáo viên – và đó là sự thật

Mình yêu con, muốn con giỏi. Nhưng yêu con không có nghĩa mình biết cách dạy. Giáo viên được đào tạo 4 năm đại học để hiểu tâm lý trẻ, biết cách giải thích phù hợp với từng độ tuổi, biết khi nào cần động viên, khi nào cần nghiêm khắc. Mình thì không.

Mình hay nói "Bài này dễ mà" – vì với mình (người lớn đã học xong cấp 3) nó dễ. Nhưng với con 6 tuổi mới học số, nó không dễ chút nào. Câu đó vô tình làm con thêm áp lực, thêm tự ti.

Những sai lầm mình hay mắc khi tự dạy con

  • Nói "Dễ mà" – làm con nghĩ mình dốt vì không làm được bài "dễ"
  • So sánh với bạn – "Bạn A làm được, sao con không?" – phá hủy sự tự tin
  • Giảng quá nhiều – con không tiếp thu được, càng giảng càng rối
  • Mất kiên nhẫn – la mắng khi con sai, khiến con sợ học
  • Kỳ vọng quá cao – muốn con hiểu ngay, quên rằng học cần thời gian

Con cư xử khác khi học với bố mẹ

Mình để ý một điều lạ: ở trường con làm bài bình thường, cô giáo khen con ngoan, chăm chỉ. Nhưng về nhà ngồi với mình thì đơ ra, không làm được gì cả.

Có thể vì ỷ lại – con biết mình sẽ chỉ, nên không cần cố gắng. Hoặc vì áp lực – con sợ làm sai mình buồn, sợ bị la, nên đầu óc trống rỗng.

Có hôm con còn phản kháng: "Mẹ đừng nói nữa, con biết rồi!" Nhưng rõ ràng con chưa biết. Con chỉ không muốn nghe mình giảng thêm nữa. Đó là dấu hiệu con đã quá tải.

Tại sao trẻ học kém hơn khi có bố mẹ ngồi cạnh?

  • Áp lực vô hình: Con sợ làm sai, sợ bố mẹ thất vọng
  • Ỷ lại: Biết có người chỉ, nên không cần tự suy nghĩ
  • Mất tập trung: Chú ý đến phản ứng của bố mẹ hơn là bài học
  • Căng thẳng: Khi não bộ căng thẳng, khả năng tiếp thu giảm 40%
  • Thiếu động lực nội tại: Học vì bố mẹ bắt, không phải vì muốn

Đồng hành khác gì với dạy học?

Mình phải mất một thời gian mới hiểu sự khác biệt quan trọng này:

  • Dạy học = Giảng giải, sửa bài, kiểm tra, đánh giá, cho điểm
  • Đồng hành = Quan tâm, động viên, tạo môi trường, và biết khi nào cần tìm hỗ trợ chuyên nghiệp

Mình không cần làm giáo viên của con. Đã có trường, có thầy cô, có công cụ học tập lo việc "dạy". Việc của mình là làm phụ huynh – người ở bên, động viên, tạo không gian học tập tốt, và quan trọng nhất: không tạo thêm áp lực.

💛

Vai trò của phụ huynh không phải là thầy cô thứ hai. Vai trò của bạn là người ủng hộ, người cổ vũ, người tạo điều kiện – không phải người giảng bài.

10 dấu hiệu bạn cần dừng việc tự dạy con

Nhìn lại, mình thấy những dấu hiệu này từ lâu nhưng không chịu nhận. Nếu bạn thấy 3-4 dấu hiệu trở lên, có lẽ đã đến lúc thử cách khác:

  • Mỗi buổi học kết thúc bằng la hét hoặc nước mắt
  • Con tìm cách trốn tránh giờ học với bạn
  • Bạn kiệt sức sau mỗi buổi kèm
  • Quan hệ bố mẹ - con trở nên căng thẳng vì chuyện học
  • Con nói "Con ghét học" hoặc "Con ghét toán"
  • Bạn phải nhắc đi nhắc lại hàng chục lần mà con vẫn không làm
  • Con khóc trước khi bắt đầu học
  • Bạn thấy mình hay so sánh con với bạn bè
  • Điểm số của con không cải thiện dù bạn kèm nhiều
  • Bạn bắt đầu nghi ngờ khả năng của con

Mình thay đổi như thế nào – Bước từng bước

Quyết định không ngồi kèm con nữa không dễ. Mình lo: "Không kèm thì con có tự giác không?", "Con sẽ tụt hậu không?", "Người ta sẽ nghĩ mình là phụ huynh vô trách nhiệm?".

Nhưng mình quyết tâm thử. Đây là những thay đổi mình làm:

Bước 1: Chọn công cụ thay thế

Mình tìm ứng dụng học toán phù hợp cho con. Sau khi thử vài app, mình chọn Sorokid vì có hướng dẫn từng bước, có hình ảnh sinh động, có phần thưởng động viên. Quan trọng là con có thể tự học mà không cần mình ngồi cạnh.

Bước 2: Thiết lập thói quen mới

Mình và con thống nhất: mỗi tối sau bữa cơm, con tự học 15 phút với app. Mình không ngồi cạnh, nhưng ở gần đó nếu con cần. Sau đó, cả nhà có thời gian chơi cùng nhau.

Bước 3: Theo dõi từ xa

Mình xem tiến độ của con qua phần báo cáo cho phụ huynh trên app. Biết con học đến đâu, đúng bao nhiêu phần trăm, mà không cần ngồi cạnh kiểm soát.

Bước 4: Chuyển từ "kiểm tra" sang "hỏi thăm"

Thay vì hỏi: "Con làm bài chưa? Đúng bao nhiêu?", mình hỏi: "Hôm nay con học vui không? Có gì hay không?". Chuyển từ kiểm soát sang quan tâm.

Kết quả sau 3 tháng thay đổi

Điều mình không ngờ tới: khi không có mình ngồi cạnh "kiểm soát", con thoải mái hơn, học tốt hơn. Cụ thể:

  • Con tự giác hơn: Tự mở app học mà không cần nhắc
  • Không còn khóc: Không còn nước mắt trước giờ học
  • Quan hệ mẹ con cải thiện: Buổi tối dành để chơi, nói chuyện vui vẻ
  • Điểm toán tăng: Từ 7-8 lên 8-9 điểm
  • Con tự tin hơn: Bắt đầu nói "Con thích học toán"

Điều quan trọng nhất mình học được

Mối quan hệ giữa mình và con quan trọng hơn bất kỳ bài toán nào. Nếu việc kèm con học đang làm tổn thương mối quan hệ đó, thì cách đó không đúng – dù có bao nhiêu lý do "tốt đẹp" đi nữa.

Mình vẫn yêu con, vẫn quan tâm đến việc học của con. Chỉ là mình không làm "giáo viên" nữa. Mình làm phụ huynh – vai trò đúng đắn và quan trọng hơn nhiều.

💚

Không kèm con học không có nghĩa là bạn không quan tâm con. Ngược lại, biết giới hạn của mình và tìm giải pháp phù hợp – đó chính là cách phụ huynh yêu con thông minh nhất.

Lời khuyên cho phụ huynh đang phân vân

Nếu bạn đang ở vị trí giống mình một năm trước – mệt mỏi, căng thẳng, muốn thay đổi nhưng sợ – đây là lời khuyên của mình:

  • Thử nghiệm 2 tuần: Dừng kèm con, dùng app hoặc công cụ khác, xem kết quả
  • Quan sát con: Con có vui hơn không? Có tự giác hơn không?
  • Quan sát mình: Mình có bớt căng thẳng không? Quan hệ gia đình có tốt hơn không?
  • Đừng sợ "người ta nghĩ gì": Bạn biết con bạn cần gì hơn ai hết
  • Tin tưởng con: Con có khả năng tự học, chỉ cần công cụ và môi trường phù hợp

Kết luận: Yêu con là biết buông tay đúng lúc

Một năm trước, mình nghĩ yêu con là phải ngồi cạnh con mỗi tối, giảng từng bài, sửa từng lỗi. Bây giờ mình hiểu: yêu con là biết khi nào cần buông tay để con tự bay.

Mình không hoàn hảo. Cách mình chọn có thể không phù hợp với mọi gia đình. Nhưng nếu bạn đang kiệt sức vì kèm con học – hãy biết rằng có cách khác. Bạn được phép thử. Bạn được phép thay đổi.

💡

Nếu bạn cũng đang mệt vì tự kèm con, thử để con học với Sorokid. Con tự học theo hướng dẫn, bạn theo dõi tiến độ từ xa.

Thử xem

Câu hỏi thường gặp

Không giỏi toán có hỗ trợ con được không?
Được chứ. Hỗ trợ con không có nghĩa phải giỏi hơn con. Bạn có thể động viên, tạo thói quen học tập, và dùng các công cụ hỗ trợ phù hợp.
Nếu không kèm, làm sao biết con học đến đâu?
Các ứng dụng học online bây giờ đều có phần theo dõi tiến độ cho phụ huynh. Bạn xem con đã hoàn thành bài nào, đúng bao nhiêu phần trăm mà không cần ngồi cạnh.
Con lớp 2, có quá sớm để dùng app không?
Không. Nhiều ứng dụng được thiết kế cho trẻ từ 5-6 tuổi với giao diện đơn giản, hình ảnh sinh động.
App có thay thế hoàn toàn việc phụ huynh quan tâm không?
Không. App là công cụ hỗ trợ, không thay thế vai trò của bạn. Sự quan tâm, động viên từ cha mẹ vẫn là quan trọng nhất.
Phụ huynh nên dành bao nhiêu thời gian kèm con học toán?
Không có con số cố định. Quan trọng là chất lượng, không phải số lượng. 10-15 phút động viên, hỏi thăm có thể hiệu quả hơn 2 tiếng ngồi kèm căng thẳng.
Con không chịu tự học khi không có mẹ ngồi cạnh, làm sao?
Bắt đầu từ từ. Ngồi cạnh nhưng không can thiệp, rồi dần dần rời đi. Dùng app có phần thưởng, game để tạo động lực tự học cho con.
Tự dạy con có lợi gì không?
Có thể tạo gắn kết nếu cả hai đều thoải mái. Nhưng nếu gây căng thẳng, tổn hại mối quan hệ thì lợi bất cập hại.
Làm sao để không la con khi kèm học?
Nếu thấy mình sắp mất bình tĩnh, hãy dừng lại. Nghỉ giải lao, thở sâu. Hoặc chuyển sang phương pháp khác như dùng app để tránh xung đột.
Con học với app có bị nghiện điện thoại không?
App học tập có thiết kế giới hạn thời gian. Sorokid có chế độ học 10-15 phút/ngày. Quan trọng là phụ huynh kiểm soát thời gian sử dụng.
Khi nào thì phụ huynh nên can thiệp vào việc học của con?
Khi con cần hỗ trợ tinh thần, khi cần tạo thói quen, hoặc khi thấy con gặp khó khăn lớn cần giáo viên/gia sư chuyên nghiệp. Không nên can thiệp vào từng bài tập.