
Kèm con học toán mà hai mẹ con cãi nhau – mình quyết định dừng lại
Mỗi tối kèm con học là một trận chiến. Giọng mình to dần, con bắt đầu khóc. Cuối cùng mình chọn cách khác - và mối quan hệ mẹ con tốt hơn hẳn.
"Mẹ nói bao nhiêu lần rồi, sao con không nghe!" – "Con không hiểu!" – "Con không hiểu hay con không chịu nghe?" – Con bắt đầu khóc. Mình bắt đầu hối hận. Đó là kịch bản mỗi tối ở nhà mình suốt 6 tháng trời. Kèm con học toán mà mình như đang cãi nhau với con. Mình mệt, con cũng mệt. Cho đến một hôm, mình quyết định dừng lại.
Mỗi Tối Là Một Cuộc Chiến
Con gái mình năm nay lớp 3. Cô giao bài về nhà, mình ngồi kèm con từ 7 giờ tối. Và đây là những gì diễn ra mỗi ngày:
- •7h00: Bắt đầu bình thường, mình giải thích bài
- •7h15: Con làm sai, mình giải thích lại
- •7h30: Con vẫn sai chỗ cũ, mình bắt đầu sốt ruột
- •7h45: Giọng mình to dần, con im lặng cúi đầu
- •8h00: Con khóc, mình la, con khóc to hơn
- •8h15: Buổi học kết thúc trong nước mắt
Bài toán đơn giản thôi: 47 + 28 = ? Con cứ ra 65. Mình nói: "Con ơi, 7 + 8 = 15, viết 5 nhớ 1. Rồi 4 + 2 + 1 = 7. Là 75 con à."
Con gật đầu. Làm lại. Ra 65.
Mình giải thích lần 2, lần 3. Con vẫn sai. Mình bắt đầu nghĩ: "Sao đơn giản vậy mà con không hiểu? Con có đang tập trung không?"
Và rồi câu hỏi biến thành trách móc: "Con không chịu nghe mẹ!"
Đêm Đó Mình Nằm Khóc
Sau một buổi tối đặc biệt căng thẳng, con khóc đến nấc. Mình la to hơn bình thường. Con chạy vào phòng đóng cửa.
Mình ngồi một mình ở bàn học, nhìn vở con còn mở. Những dòng chữ nguệch ngoạc, có chỗ bị tẩy đi tẩy lại nhiều lần. Có giọt nước mắt khô trên trang giấy.
Đêm đó mình không ngủ được. Mình tự hỏi: Mình đang dạy con hay đang hành con?
Con mình trước đây vui lắm. Hay ôm mình, hay kể chuyện. Mấy tháng nay, mỗi lần ngồi vào bàn học là mặt con sa sầm. Con không còn muốn nói chuyện với mình nữa.
Mình nhận ra một sự thật đau lòng: Con không sợ toán. Con sợ học toán với mẹ.
Mình Tìm Hiểu Và Hiểu Ra Vấn Đề
Mình lên mạng tìm kiếm "kèm con học toán bị stress", "dạy con cứ cãi nhau". Hóa ra mình không cô đơn. Rất nhiều phụ huynh như mình.
Mình đọc được một bài viết nói rằng: "Phụ huynh không phải giáo viên. Chúng ta thiếu kỹ năng sư phạm."
Giáo viên được đào tạo để hiểu cách trẻ học, cách giải thích phù hợp với từng độ tuổi. Còn mình? Mình chỉ biết cách mình học ngày xưa và ép con học theo cách đó.
Vấn đề không phải con chậm hiểu. Vấn đề là mình không biết cách dạy.
Khi con không hiểu, mình lặp lại y hệt. Nếu nói 3 lần mà con vẫn không hiểu thì mình nói to hơn - như thể nói to thì con sẽ hiểu!
Mình Quyết Định Dừng Lại
Một buổi tối, mình nói với con: "Từ nay mẹ không kèm con học toán nữa."
Con nhìn mình ngạc nhiên. Rồi mắt con sáng lên - một cách nhẹ nhõm. Điều đó làm mình vừa buồn vừa tỉnh ngộ.
Không phải mình bỏ mặc con. Mình tìm cách khác.
Mình cho con học qua app. Có nhiều app dạy toán cho trẻ. App giải thích bằng hình ảnh, bằng trò chơi. Con làm sai thì app cho làm lại - không ai la mắng.
Mình chọn Sorokid vì nó dạy tính nhẩm qua bàn tính Soroban - con "nhìn thấy" số thay vì chỉ nghe giải thích.
Hai Tuần Đầu Tiên
Con học với app mỗi ngày 15-20 phút. Mình không ngồi kèm. Mình chỉ nhắc: "Con học xong thì gọi mẹ nha."
Điều mình nhận ra:
- •Con không khóc nữa
- •Con làm sai, app cho làm lại, con không sợ
- •Không ai sốt ruột nên con bình tĩnh hơn
- •Con bắt đầu thích "chơi" app hơn là "học" toán
Có hôm con chạy ra khoe: "Mẹ ơi, con lên level rồi!" Mình ôm con, khen con giỏi. Không có la mắng. Không có nước mắt.
Một Tháng Sau
Bài kiểm tra toán ở lớp, con được 8 điểm. Không phải 10, nhưng tiến bộ rõ rệt so với trước (5-6 điểm).
Quan trọng hơn: Con không còn sợ toán.
Con kể: "Mẹ ơi, hôm nay cô hỏi 47 + 28, con biết ngay là 75 luôn. Con hình dung bàn tính trong đầu á!" Mình không hiểu bàn tính là gì, nhưng thấy con tự tin là mình vui.
Điều Thay Đổi Lớn Nhất
Không phải điểm số. Mà là mối quan hệ mẹ con.
Buổi tối bây giờ, mình và con đọc sách cùng nhau. Con kể chuyện ở lớp. Mình pha sữa cho con uống. Không có căng thẳng.
Con hay ôm mình hơn. Hay nói "Con thương mẹ" hơn. Những điều mình tưởng đã mất, nay quay lại.
Hóa ra, khi mình ngừng làm giáo viên, mình mới làm mẹ tốt hơn.
Lời Khuyên Cho Các Phụ Huynh Như Mình
Nếu bạn đang trong tình trạng như mình - kèm con học mà hai mẹ con cứ căng thẳng - hãy cân nhắc:
1. Tự hỏi: Mình đang dạy con hay đang ép con? Nếu mỗi buổi học kết thúc trong nước mắt, có gì đó sai rồi. Học tập nên là niềm vui, không phải cực hình.
2. Thừa nhận: Mình không phải giáo viên Mình giỏi toán không có nghĩa mình biết dạy toán. Đó là hai kỹ năng khác nhau.
3. Tìm công cụ hỗ trợ App học tập, gia sư, lớp học thêm - có nhiều cách. Đừng nghĩ mình phải tự làm hết.
4. Ưu tiên mối quan hệ Điểm toán con có thể cải thiện. Nhưng nếu con sợ mình, ghét học vì mình - đó là tổn thương lâu dài.
Nếu việc kèm con đang làm hai mẹ con căng thẳng, hãy dừng lại. Có những cách khác. Mối quan hệ với con quan trọng hơn bất kỳ bài toán nào.
Bây Giờ Con Như Thế Nào?
Con vẫn học toán mỗi ngày - với app. Mình theo dõi tiến độ qua báo cáo của app, không cần ngồi kèm.
Khi con gặp bài khó, con tự xem lại video hướng dẫn trong app. Mình chỉ cần hỏi: "Hôm nay con học được gì vui không?" thay vì kiểm tra bài.
Điểm toán con bây giờ ổn định 8-9. Nhưng quan trọng hơn - con nói: "Mẹ ơi, toán cũng vui mẹ nhỉ!"
Nghe câu đó, mình biết mình đã làm đúng khi dừng lại.
Sorokid dạy toán qua bàn tính Soroban - con "thấy" số thay vì chỉ nghe giải thích. Bố mẹ theo dõi tiến độ mà không cần ngồi kèm.
Cho con thử miễn phí