
Con tính cộng trừ chậm quá – bạn bè làm xong con còn đang đếm
Mình thấy con làm bài kiểm tra, bạn nộp hết rồi con mới được nửa. Con làm đúng, nhưng chậm quá. Mình tìm hiểu và phát hiện ra nguyên nhân.
Đi họp phụ huynh, cô nói: "Con làm đúng hết, nhưng chậm quá. Bài kiểm tra 20 câu trong 15 phút, con mới làm được 15 câu." Mình về hỏi con tại sao. Con cúi đầu: "Con tính mãi không ra mẹ ơi. Con phải đếm lại từ đầu." Nhìn con, mình vừa thương vừa lo.
Buổi Kiểm Tra Mình Chứng Kiến
Hôm đó mình có việc ở trường, tiện ghé lớp con đúng lúc các bé đang làm bài kiểm tra toán.
Mình đứng ngoài cửa nhìn vào. Các bạn khác cắm cúi viết. Đầu con mình thì cứ gật gật - con đang đếm. Tay con dưới bàn, đếm ngón tay.
15 phút sau, cô thu bài. Nhiều bạn nộp từ lâu. Con mình vẫn đang viết. Cô đến lấy bài, con ngẩng lên, mắt rơm rớm: "Cô ơi con chưa xong."
Mình đứng ngoài, tim thắt lại.
Về Nhà Mình Hỏi Con
"Con làm toán như thế nào?"
Con giải thích: "Ví dụ 8 + 7. Con đếm từ 8: 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15. Là 15 mẹ."
Mình hỏi: "7 + 8 thì sao?"
Con lại đếm: "7... 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15. Cũng là 15."
Mỗi phép tính, con đếm lại từ đầu. Bài kiểm tra 20 câu, con đếm 20 lần. Mỗi lần mất 30-40 giây. Tất nhiên không kịp thời gian.
Con Không Dở - Con Chỉ Chưa Có Phản Xạ
Mình tìm hiểu và hiểu ra điều quan trọng: Con làm đúng. Con hiểu cách làm. Con chỉ thiếu phản xạ.
Hỏi người lớn "8 + 7 = ?" - chúng ta nói "15" ngay lập tức. Không cần suy nghĩ. Đó là vì chúng ta đã tính 8 + 7 hàng trăm, hàng ngàn lần. Não tự nhớ kết quả.
Con mình chưa có "bộ nhớ" đó. Mỗi lần gặp 8 + 7, con phải "tính" lại - tức là đếm lại từ đầu.
Tốc độ tính toán là kỹ năng, không phải năng khiếu. Kỹ năng thì rèn luyện được. Con không dở, con chỉ cần luyện tập đúng cách.
Vấn Đề Của Việc Đếm Ngón Tay
Nhiều bé dùng ngón tay để đếm khi mới học toán. Điều này không xấu - nó giúp bé hiểu khái niệm số. Nhưng nếu dùng mãi, sẽ có vấn đề:
- •Giới hạn ở 10: Ngón tay chỉ có 10, tính số lớn hơn thì sao?
- •Chậm: Mỗi phép tính mất 20-40 giây thay vì 2 giây
- •Không kịp kiểm tra: Bài 20 câu/15 phút = 45 giây/câu. Đếm ngón tay không kịp
- •Mất tự tin: Con thấy bạn làm xong, mình còn đang đếm, sẽ tự ti
Con mình đang ở giai đoạn này. Con cần "tốt nghiệp" khỏi ngón tay và chuyển sang tính nhẩm.
Mình Đã Thử Cách Nào?
Cách 1: Bắt con thuộc lòng bảng cộng trừ
Mình in ra bảng cộng trừ, bắt con học thuộc như học bảng cửu chương. "8 + 7 = 15. 9 + 6 = 15. 7 + 5 = 12..."
Kết quả: Con thuộc được vài hôm. Rồi quên. Vì con chỉ nhớ vẹt, không thực sự hiểu tại sao 8 + 7 = 15.
Cách 2: Làm nhiều bài tập hơn
Mình mua thêm sách bài tập, cho con làm mỗi ngày 2 trang. Nghĩ rằng làm nhiều thì nhanh hơn.
Kết quả: Con làm nhiều hơn, nhưng vẫn... đếm ngón tay. Số lượng tăng mà tốc độ không tăng.
Cách 3: La mắng
"Sao con làm chậm thế! Tập trung đi!" - Mình từng nói vậy. Kết quả: Con càng căng thẳng, càng sai nhiều hơn.
Phương Pháp Mình Tìm Ra
Sau nhiều lần thất bại, mình tìm đọc và phát hiện ra: Phản xạ tính toán cần được xây dựng qua hình ảnh, không phải qua thuộc lòng.
Trẻ cần "thấy" số, không chỉ "nghe" số. Khi con nhìn thấy 8 hạt và 7 hạt gộp lại thành 15 hạt - con hiểu. Khi con chỉ nghe "8 + 7 = 15" - con chỉ nhớ vẹt.
Đó là lý do bàn tính Soroban hiệu quả. Bàn tính biến số thành hình ảnh. Con "thấy" số 8 là như thế nào, số 7 là như thế nào, và khi cộng lại trông ra sao.
Kế Hoạch 3 Tháng Của Mình
Mình lên kế hoạch rèn luyện cho con:
Tháng 1: Xây nền tảng hình ảnh
- •Cho con học bàn tính Soroban qua Sorokid
- •15 phút mỗi ngày, không hơn
- •Con học cách "thấy" số trên bàn tính
- •Chưa yêu cầu nhanh, chỉ cần đúng
Tháng 2: Tăng tốc độ dần
- •Bài tập có giới hạn thời gian (bắt đầu với 60 giây/10 câu)
- •Biến thành trò chơi: "Con thử phá kỷ lục của mình không?"
- •Không la mắng nếu chậm, chỉ khuyến khích
- •Giảm dần thời gian: 50 giây, 40 giây, 30 giây
Tháng 3: Ứng dụng vào thực tế
- •Hỏi con random lúc ăn cơm: "7 + 9?"
- •Ai trả lời nhanh hơn (con vs. mình) được thêm món
- •Đi siêu thị tính tiền: "Cái này 15k, cái kia 8k, tổng bao nhiêu?"
- •Biến toán thành một phần cuộc sống, không chỉ ở sách vở
Kết Quả Sau 3 Tháng
Bài kiểm tra toán đầu học kỳ 2:
- •20 câu - con làm xong trong 10 phút
- •Còn dư 5 phút kiểm tra lại
- •Kết quả: 19/20 câu đúng (sai 1 câu do đọc nhầm đề)
Cô giáo nhắn: "Con tiến bộ rõ rệt. Giờ con tự tin lắm, hay giơ tay phát biểu."
Điều mình vui nhất: Con không còn đếm ngón tay. Khi mình hỏi "8 + 7?", con trả lời ngay: "15!" - không cần suy nghĩ.
Mình hỏi: "Con tính trong đầu như thế nào?"
Con nói: "Con hình dung bàn tính á mẹ. Con thấy 8, rồi thêm 7, thấy ngay là 15."
Phản xạ tính toán không phải bẩm sinh. Nó được xây dựng qua luyện tập đúng cách. Nếu con bạn đang chậm, đừng lo - hãy cho con thời gian và phương pháp phù hợp.
Những Điều Mình Học Được
1. Chậm không có nghĩa là dở Con mình làm đúng hết, chỉ là chậm. Đó là vấn đề phương pháp, không phải năng lực.
2. Luyện tập ít nhưng đều quan trọng hơn luyện nhiều một lúc 15 phút mỗi ngày x 90 ngày = tiến bộ thực sự. 2 tiếng cuối tuần = mệt mỏi, không nhớ gì.
3. Hình ảnh quan trọng hơn thuộc lòng Con cần "thấy" số, không chỉ "nghe" số. Bàn tính, hạt đếm, hình vẽ - đều giúp con hiểu thay vì nhớ vẹt.
4. Biến học thành chơi Khi con thấy vui, con học nhanh hơn. Khi con bị ép, con càng chậm.
Lời Khuyên Cho Phụ Huynh
Nếu con bạn đang tính chậm như con mình trước đây:
- •Đừng la mắng - Con đang cố gắng, la mắng chỉ khiến con sợ và chậm hơn
- •Đừng so sánh - "Bạn A làm nhanh thế, sao con chậm vậy?" - câu này rất đau
- •Tìm nguyên nhân - Con chậm vì không hiểu, hay vì chưa có phản xạ?
- •Luyện tập đúng cách - Ít nhưng đều, có hình ảnh, có thời gian giới hạn
- •Kiên nhẫn - Phản xạ cần thời gian xây dựng, không thể ép nhanh
Con mình từ đứa hay khóc vì "con tính mãi không ra" giờ tự tin nói: "Mẹ ơi, toán dễ mà!"
3 tháng kiên nhẫn đáng giá từng ngày.
Sorokid giúp con rèn luyện phản xạ tính toán qua bàn tính Soroban. Bài tập có giới hạn thời gian giúp con vừa tập đúng vừa tập nhanh.
Cho con thử miễn phí