
Con nói "con ghét toán" – mình đã phản ứng sai thế nào?
Lần đầu nghe con nói ghét toán, mình hoảng. Mình cố thuyết phục, ép học thêm – và làm mọi thứ tệ hơn. Đây là bài học của mình.
"Mẹ ơi, con ghét toán." – Lần đầu nghe con nói câu này, mình sốc. Con mới lớp 2, sao đã ghét toán rồi? Mình hoảng, cố "sửa" con – và làm mọi thứ tệ hơn.
Phản ứng đầu tiên của mình: Sai hoàn toàn
Khi con nói ghét toán, mình phản ứng như này:
- •Thuyết phục: "Toán quan trọng lắm con ơi, sau này cần nhiều lắm"
- •Phủ nhận: "Con không ghét đâu, con chỉ thấy khó thôi"
- •Ép học thêm: "Ghét là vì không giỏi. Học nhiều sẽ giỏi, giỏi sẽ thích"
- •So sánh: "Bạn A có ghét đâu, sao con lại ghét?"
Mình nghĩ mình đang giúp con. Nhưng thực ra, mình đang phủ nhận cảm xúc của con, và tạo thêm áp lực.
Kết quả? Con càng ghét hơn. Và bắt đầu ghét cả buổi tối – vì buổi tối là lúc mình ép con học.
Mình dừng lại và tự hỏi: Tại sao con ghét?
Sau vài tuần căng thẳng, mình quyết định dừng lại. Thay vì cố "sửa" con, mình hỏi: "Con ghét toán vì sao?"
Con nói:
- •"Con làm sai mẹ la"
- •"Con không hiểu mà cô đi nhanh quá"
- •"Bạn làm được, con không làm được, con xấu hổ"
- •"Toán nhiều bài quá, con mệt"
Mình nhận ra: con không ghét toán. Con ghét cảm giác thất bại, cảm giác bị la, cảm giác thua kém bạn. "Ghét toán" chỉ là cách con diễn đạt những cảm xúc đó.
Khi con nói "ghét toán", đừng vội phản bác. Hãy hỏi: "Tại sao con ghét?" Câu trả lời sẽ giúp bạn hiểu vấn đề thực sự.
Những thay đổi mình làm
1. Công nhận cảm xúc của con
Thay vì nói "con không ghét đâu", mình nói: "Mẹ hiểu. Con thấy khó và mệt, đúng không?"
Chỉ cần được công nhận, con đã bớt căng thẳng. Con cảm thấy mình được hiểu, không phải đang bị phán xét.
2. Giảm áp lực xuống
Mình giảm thời gian học từ 1 tiếng xuống 15-20 phút. Mình không ép con làm hết bài – làm được bao nhiêu thì làm.
Mình ngừng la khi con sai. Sai thì sửa, không kèm theo thở dài hay mắng mỏ.
3. Tạo trải nghiệm tích cực với toán
Mình tìm cách để con "gặp" toán trong những tình huống vui:
- •Đi siêu thị: "Con tính giúp mẹ 3 cái này hết bao nhiêu?"
- •Chơi game: Cho con chơi app học toán có điểm, huy hiệu
- •Nấu ăn: "Công thức cần 200g bột, mình đong 2 lần 100g nhé"
Mình muốn con thấy: toán không chỉ là bài tập khô khan. Toán có ở khắp nơi, và có thể vui.
4. Để con tự học với công cụ
Mình cho con thử Sorokid. Con học trên app – sai thì thử lại, không ai la. Con thích vì có điểm, có huy hiệu, có "lên cấp".
Quan trọng: mình không ép con học app. Mình chỉ nói: "Con thử xem, nếu thích thì học, không thích thì thôi." Con tự chọn học – khác với bị bắt học.
Bây giờ con còn ghét toán không?
Thật lòng: con không "yêu" toán. Nhưng con không còn "ghét" nữa.
Con vẫn có lúc lười, có lúc kêu mệt. Nhưng không còn khóc lóc, không còn nói "con ghét" với vẻ mặt đau khổ như trước.
Với mình, thế là đủ. Mình không cần con yêu toán. Mình chỉ cần con không sợ toán, không ghét học.
Bài học mình rút ra
- •Đừng phủ nhận cảm xúc của con: "Con không ghét đâu" chỉ làm con thấy mình không được hiểu
- •Hỏi tại sao: Đằng sau "ghét toán" có thể là nhiều lý do khác nhau
- •Giảm áp lực, không tăng: Ép học thêm khi con đã ghét chỉ làm tệ hơn
- •Tạo trải nghiệm tích cực: Con cần thấy toán có thể vui, không chỉ là bài tập
- •Cho con quyền chọn: Tự chọn học khác với bị bắt học
Nếu con bạn cũng nói "ghét toán", đừng hoảng như mình. Hãy dừng lại, lắng nghe, và tìm hiểu tại sao. Cảm xúc của con là có thật – và cần được tôn trọng.
Nếu con bạn đang "ghét toán" vì bị ép, hãy thử cách khác. Sorokid giúp con tự học như chơi game – không ai la, không ai ép.
Cho con thử