
Con không nghe lời khi bố mẹ dạy toán – mình đã làm sai gì?
Cô giáo nói con ngoan, nhưng về nhà mình dạy thì con cãi lại, khóc lóc. Mình từng nghĩ con hư – hóa ra vấn đề không phải ở con mà ở cách mình dạy.
"Ở lớp cô nói gì con cũng nghe, sao về nhà mẹ dạy lại cãi?" – Mình từng hỏi câu này nhiều lần. Mình tức, mình nghĩ con hư. Cho đến khi mình nhận ra: vấn đề không phải ở con.
Chuyện nhà mình
Mỗi tối kèm con học toán là một "cuộc chiến". Mình vừa nói "con làm bài này đi", con đã bảo "con mệt". Mình giảng bài, con ngáp. Mình sửa sai, con cãi "không phải, cô dạy khác".
Mình nóng. La con. Con khóc. Rồi cả hai đều mệt.
Mình từng nghĩ: "Con này hư quá. Ở lớp nghe cô răm rắp, về nhà thì coi thường mẹ."
Cho đến khi mình hiểu ra
Mình đọc được một bài viết, đại ý: "Trẻ không nghe lời bố mẹ khi học không phải vì hư. Mà vì mối quan hệ bố mẹ - con cái khác với cô giáo - học sinh."
Mình suy nghĩ lại và thấy đúng:
- •Với cô giáo, con giữ khoảng cách, có ranh giới rõ ràng
- •Với bố mẹ, con thoải mái, dám thể hiện cảm xúc thật
- •Mình la con – con dám khóc. Cô la – con không dám
- •Con "cãi" mình vì con cảm thấy an toàn để nói ra
Hóa ra, con "không nghe lời" không phải vì con coi thường mình. Mà vì con đủ tin tưởng để thể hiện mình không muốn.
Nghe có vẻ ngược đời, nhưng việc con dám "cãi" bạn nghĩa là con cảm thấy an toàn với bạn. Vấn đề là: làm sao để vừa giữ sự an toàn đó, vừa giúp con học được?
Những sai lầm mình từng mắc
1. Mình dạy như giáo viên, nhưng lại kỳ vọng như mẹ
Mình ngồi giảng bài, yêu cầu con tập trung, làm đúng. Nhưng khi con sai, mình không chỉ sửa bài – mình còn thất vọng. "Sao con ngu thế?" "Mẹ nói mấy lần rồi?"
Cô giáo sửa bài thì dừng ở bài. Mình sửa bài lại kèm theo cảm xúc cá nhân. Con cảm nhận được.
2. Mình chọn sai thời điểm
Con mới đi học về, mệt. Mình cũng mới đi làm về, mệt. Hai người mệt ngồi với nhau – căng thẳng là chắc.
Mình từng bắt con học ngay sau khi ăn cơm. Con vừa muốn chơi, vừa buồn ngủ – không thể tập trung.
3. Mình làm thay thay vì hướng dẫn
Con làm sai, mình nói ngay đáp án. Con chưa kịp suy nghĩ, mình đã giải thích. Dần dần, con ỷ lại – "mẹ biết thì mẹ làm đi".
Cách mình thay đổi
1. Tách vai trò: Mẹ là mẹ, không phải cô giáo
Mình không cố làm giáo viên của con nữa. Mình là mẹ – người động viên, người đồng hành. Nếu cần ai "dạy", mình để app hoặc bài giảng làm việc đó.
Bây giờ mình chỉ hỏi: "Hôm nay con học được gì?" thay vì "Làm bài này đi, sai rồi, làm lại."
2. Chọn thời điểm tốt hơn
Mình cho con nghỉ ngơi sau khi đi học về. Ăn cơm xong, chơi một lúc, rồi mới học. Mình cũng tắm rửa, thư giãn trước – để cả hai đều có năng lượng.
3. Để con tự làm, mình chỉ hỗ trợ
Con làm sai – mình không nói đáp án ngay. Mình hỏi: "Con nghĩ bước này làm sao?" Để con tự suy nghĩ.
Mình chấp nhận: con làm chậm, có thể sai – nhưng con đang học. Quan trọng hơn là con tự làm, không phải mình làm thay.
4. Dùng công cụ thay mình "dạy"
Mình cho con học trên app Sorokid. App hướng dẫn từng bước, sai thì thử lại – không ai la. Con không cần "nghe lời" mình – con tự học với app.
Mình chuyển từ "người dạy" sang "người cổ vũ". Buổi tối nhẹ nhàng hơn nhiều.
Bây giờ thì sao?
Con vẫn có lúc không muốn học – bình thường. Nhưng không còn "cuộc chiến" nữa. Mình không la, con không khóc.
Mình hiểu: con "không nghe lời" không phải vấn đề của con. Đó là tín hiệu mình cần thay đổi cách tiếp cận.
Nếu con bạn cũng "cãi" khi bạn dạy, đừng vội nghĩ con hư. Hãy xem lại: mình đang dạy vào lúc nào? Mình có đang mang cảm xúc cá nhân vào không? Có cách nào để con tự học mà mình chỉ cần đồng hành?
Nếu bạn cũng đang mệt vì kèm con mà con không nghe, hãy thử để con tự học với Sorokid. Bạn chỉ cần cổ vũ, không cần làm giáo viên.
Thử ngay miễn phí