
Con học toán chậm hơn bạn – mình đã lo sai chỗ
Mình từng so sánh con với bạn bè, lo lắng vì con "chậm". Cho đến khi mình hiểu: mỗi đứa trẻ có tốc độ riêng, và "chậm" không có nghĩa là "kém".
"Bạn A lớp con làm phép nhân trong đầu được rồi." Cô giáo nói vậy trong buổi họp phụ huynh. Mình ngồi nghe, lòng nặng trĩu. Con mình còn đang vật lộn với phép cộng có nhớ.
Cái cảm giác con mình "thua" bạn
Mình không muốn so sánh. Nhưng cứ nghe các phụ huynh khác kể con họ thế này thế kia, mình lại lo. "Con mình có vấn đề gì không?" "Có nên cho học thêm?" "Hay là mình dạy sai cách?"
Mình bắt đầu ép con học nhiều hơn. Tối nào cũng kèm. Cuối tuần cũng làm bài. Con càng ngày càng mệt, mình cũng vậy. Mà kết quả chẳng khá hơn.
Rồi mình bắt đầu nghĩ khác
Có hôm mình ngồi nhìn con làm bài. Con chậm thật. Nhưng khi hiểu rồi, con nhớ rất lâu. Con không phải loại "học nhanh quên nhanh." Con cần thời gian để "ngấm."
Mình chợt nghĩ: học tập đâu phải cuộc chạy đua. Quan trọng là con hiểu, con nhớ – không phải con nhanh.
Nếu bạn cũng đang lo vì con học chậm hơn bạn bè, mình hiểu. Cái cảm giác con mình "tụt lại" rất khó chịu. Nhưng "chậm" không có nghĩa là "kém." Có thể con chỉ đang cần một cách học khác.
Mình tìm hiểu thêm và nhận ra...
1. Cách dạy có thể không phù hợp với con
Có đứa trẻ học tốt qua nghe giảng, có đứa qua hình ảnh, có đứa qua thực hành. Con mình thuộc loại cần "nhìn thấy" mới hiểu. Ngồi giảng suông, con không tiếp thu được.
2. Con có thể đang thiếu nền tảng
Toán là môn "xây tháp" – kiến thức sau dựa trên kiến thức trước. Nếu con chưa vững phần trước, phần sau sẽ khó. Mình phát hiện con chưa nắm chắc khái niệm hàng chục, hàng đơn vị. Bổ sung xong, con học tiếp dễ hơn.
3. Con có thể đang sợ hoặc mất tự tin
Sau nhiều lần bị so sánh, bị sửa, bị thở dài, con mất tự tin. Con sợ làm sai nên không dám thử. Sợ thì đầu óc "đông cứng" – dù có khả năng cũng không thể hiện được.
Mình thay đổi cách tiếp cận
- •Bỏ so sánh: Không nhắc đến bạn A, bạn B nữa
- •Giảm tải: Học ít hơn nhưng chất lượng hơn, cho con thời gian "ngấm"
- •Kiểm tra nền tảng: Xem con có "lỗ hổng" kiến thức nào không
- •Tìm cách học phù hợp: Con mình cần hình ảnh, nên mình cho dùng ứng dụng có hình trực quan
- •Tạo môi trường an toàn: Cho con biết sai cũng không sao, mẹ không la
Mình cho con thử Sorokid – một ứng dụng học toán bằng hình ảnh. Con thích vì thấy số qua các hạt, dễ hiểu hơn. Quan trọng là con được học theo tốc độ riêng, không ai so sánh.
Kết quả thì sao?
Con không bỗng nhiên "nhanh" hơn. Nhưng con đỡ sợ toán. Con dám thử, dám sai, dám hỏi. Với mình, thế là tiến bộ.
Còn việc con có "đuổi kịp" bạn bè không – mình không quan tâm nữa. Mỗi đứa trẻ có hành trình riêng. Quan trọng là con đang đi đúng hướng của con.
Con bạn không "dốt" hay "kém" – con chỉ đang cần được học theo cách phù hợp với mình. Việc của mình không phải ép con chạy nhanh hơn, mà là giúp con tìm ra con đường của con.
Nếu con bạn cũng đang học toán chậm hơn bạn bè, thử một cách tiếp cận khác. Sorokid cho con học theo tốc độ riêng, không áp lực so sánh.
Cho con thử