
6 tháng trước con khóc vì toán – giờ con đòi học mỗi ngày
Mình không tin nổi sự thay đổi của con. Từ đứa trẻ sợ toán đến khóc, giờ tự mở app học. Đây là chuyện thật.
6 tháng trước, mỗi buổi tối ở nhà mình đều căng thẳng. Con gái lớp 2 của mình khóc mỗi khi mở vở toán ra. Mình la, con khóc to hơn. Vòng xoáy đó cứ lặp lại. Cho đến khi mình tìm đến Soroban.
Trước khi học Soroban
Con mình không phải học sinh kém. Nhưng với toán, con có vấn đề: con sợ. Sợ làm sai. Sợ bị la. Sợ bạn bè cười.
Mỗi khi làm bài toán, con đếm ngón tay, đếm đi đếm lại, rồi vẫn sai. Mình bực mình, la con. Con khóc và nói: "Con ghét toán. Con ngu toán."
Nghe con nói vậy, mình đau lòng lắm. Mình biết mình đang làm gì đó sai, nhưng không biết sửa thế nào.
Lý do mình thử Soroban
Một người bạn gợi ý mình thử Soroban. Bạn nói: "Con mình cũng từng sợ toán. Học Soroban được mấy tháng thì khác hẳn."
Mình không tin lắm. Nhưng nghĩ: "Thử xem sao. Tệ hơn thế này thì còn gì?" Mình tải app Sorokid cho con.
Tháng đầu tiên
Ban đầu, con không hào hứng. "Lại học toán nữa hả mẹ?" – con hỏi với vẻ mặt chán nản.
Nhưng khi mở app, con thấy giao diện đầy màu sắc, có nhân vật hoạt hình. Con bắt đầu tò mò. Bài học đầu tiên chỉ là di chuyển hạt – rất đơn giản.
Con hoàn thành bài, được tặng sao. Mắt con sáng lên: "Mẹ ơi, con được 3 sao!" Đó là lần đầu tiên sau lâu lắm mình thấy con vui khi làm gì đó liên quan đến toán.
Tháng thứ 2-3
Con bắt đầu tự mở app học mà không cần mình nhắc. Mỗi ngày 15-20 phút. Mình không ngồi kèm – chỉ thỉnh thoảng hỏi: "Hôm nay học được gì rồi con?"
Con khoe: "Con biết 'bạn của 5' rồi mẹ ơi! 3 + 4 = 7 vì 3 cộng bạn của 4 là 2, thành 5, rồi trừ 2 thành 3, cộng 5 thành 8... À nhầm, để con làm lại..."
Con giải thích lộn xộn, nhưng điều quan trọng là: con MUỐN giải thích. Con không còn sợ nói về toán nữa.
Tháng thứ 4-5
Bước ngoặt đến khi cô giáo nhắn tin: "Em thấy con tiến bộ rõ. Giờ con tự tin giơ tay phát biểu phần toán rồi."
Mình không dám tin. Con mình – đứa trẻ từng khóc vì toán – giờ giơ tay phát biểu? Mình hỏi con, con cười: "Tại con tính trong đầu được rồi mẹ, không cần đếm ngón tay."
Khoảnh khắc đó, mình hiểu: con không sợ toán – con chỉ sợ làm sai vì không biết cách tính. Khi có "công cụ" trong đầu, con tự tin hơn.
Tháng thứ 6 – Bây giờ
Con vẫn học Soroban mỗi ngày, nhưng giờ như thói quen. Như đánh răng, như ăn sáng. Không cần nhắc, không cần ép.
Điểm toán ở trường của con từ 7-8 lên 9-10. Nhưng điều mình vui hơn là: con không còn nói "con ghét toán" nữa. Thay vào đó, con nói: "Toán cũng vui mẹ ạ."
Điều mình học được
- •Con sợ toán không phải vì con ngu – mà vì con chưa có cách tiếp cận phù hợp
- •La mắng không giúp ích gì – chỉ làm con sợ hơn
- •Game hóa việc học rất hiệu quả – con thích nhận thưởng, thích "lên cấp"
- •Kiên nhẫn là chìa khóa – kết quả không đến sau 1 tuần, nhưng sau vài tháng thì rõ rệt
Nếu con bạn đang sợ toán như con mình, đừng tuyệt vọng. Có thể con chỉ cần một cách tiếp cận khác. Soroban không phải phép màu, nhưng với con mình, nó đã thay đổi mọi thứ.
Nếu con bạn đang gặp khó khăn với toán, hãy thử cho con học Soroban. Sorokid có bản dùng thử miễn phí.
Thử cho con